THPT Lê Hồng Phong-Hưng Nguyên- Nghệ An
HOT! MOI! DE NGHI XEM NGAY NHA MOI NGUOIhttp://lhpnghean.hnsv.com

THPT Lê Hồng Phong-Hưng Nguyên- Nghệ An


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 my love story mot cau chuyen buon, nhung hay(7)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
prince_of_all_girls
hoc sinh
hoc sinh
avatar

Tổng số bài gửi : 15
Điểm Lhp : 535
Số vote : 0
Ngày tham gia : 26/06/2009
Tuổi : 27
Đến từ : 12e lhp

Bài gửiTiêu đề: my love story mot cau chuyen buon, nhung hay(7)   Fri Aug 07, 2009 3:11 pm

"Đau đầu quá". Nó rên. Từ từ mở mắt, tự hỏi mình đang ở đâu, rồi không mất quá nhiều thời gian, nó tự trả lời bằng một câu hỏi tu từ: " khỉ thật! Sao cứ suốt ngày phải nằm viện thế này?". Rồi nó nghe thấy tiếng khóc...là mẹ nó, mẹ nó đang khóc, sao thế nhỉ?
Trườn xuống khỏi giường, nó khẽ mở hé cánh cửa. Bố nó với mẹ nó đang nói chuyện. Nó tuy không định nán lại nhưng mẹ nó không ngừng khóc nên nó đành phải làm một việc mà nó không muốn làm chút nào, đó là...nghe trộm.
- Em bình tĩnh lại đi.
- Làm sao em bình tĩnh được? Mẹ nó đột nhiên hét lên. Nó giật mình, chưa bao giờ nó thấy mẹ nó to tiếng với bố nó cả...
- Anh xin lỗi...
- Hu hu ...sao lại thế này hả anh? Nó mới có 18 tuổi...Em phải làm sao đây?
-....
- 3 tháng? 3 tháng nữa nó sẽ...? Sao lại như thế được? Em đang gặp ác mộng thôi..tỉnh dậy là hết..phải không anh?
Nó đứng sứng. Bố nó đang khóc.. Nó chưa bao giờ thấy bố nó khóc...18 tuổi? Nói nó à? Nhưng sao lại 3 tháng? 3 tháng nữa nó sẽ làm sao? Sao mẹ nó lại khóc? Hàng trăm câu hỏi đang nhảy nhót trong đầu nó...
- Em à...Bây giờ chúng ta phải thật bình tĩnh...Đừng nói cho con biết vội, nó sẽ shock lắm...Hãy để con sống vui vẻ trong 3 tháng cuối đời nó...
3 tháng cuối đời? Giờ thì nó đã hiểu...hiểu rất rõ...Nó có shock không? Có chứ...Làm sao không shock cho được khi một ngày thức dậy người ta nói với nó ( ah không...nó nghe lỏm được mới đúng...) rằng nó sắp chết... Ừ, nó sắp chết...Khi mới 18 tuổi...với cái lý do muôn thủa của phim Hàn Quốc- ung thư...Nhưng ít ra trong phim người ta cũng sống được đến ít nhất là 20 tuổi, thế mà nó mới 18... Ra đây là lí do từ đầu năm đến giờ no ngất lên ngất xuống không biết bao nhiêu lần... Nó shock, nhưng nó không khóc, chính xác là nó không cho phép nó khóc...
Mải đi lạc theo suy nghĩ mông lung của mình, nó không nhận ra là nó đã khuỵ hẳn xuống, và...bố mẹ nó đang đứng nhìn nó, ánh mắt lộ rõ vẻ đau đớn...
- Bố mẹ ạ, hôm qua ai đưa con vào đây vậy? Nó hỏi, cố nở một nụ cười gượng gạo.
- Bốp với Phan Anh. 2 đứa nó lo lắm..Chúng nó nói chiều sẽ quay lại. ..Con đã nghe...
- Vâng, con nghe rồi...Nhưng con không sao.. Nó ngắt lời mẹ nó.
- Nhưng...
- Con không sao thật mà mẹ...Ah, con muốn xin bố mẹ một việc...
-.....
- Bố mẹ đừng nói cho ai biết chuyện này, được chứ ạ?
Bố mẹ nó không nói gì, mẹ nó vẫn khóc...
-....
- Không được ạ? Coi như con cầu xin bố mẹ được không?
Bố mẹ nó nhìn nó, khẽ gật đầu..
--------------------------
Nó không muốn mọi người phải lo lắng, nhưng nó vẫn quyết định nói cho một người biết, vì nó cần sự giúp đỡ. Nó không biết rằng việc nó sắp làm khiến cho người ấy đau khổ đến thế nào...
--------------------------
Xuất viện, nó đến tìm Bốp.
- Bốp à, Su...
- Stop! Khiếp sao hôm nay Su đổi cách xưng hô thế? Bốp nổi hết gai ốc rùi nè... Nhờ gì thì nhờ đê...
- Uhm... Bốp làm người yêu Su nhá...
- Hả???
- Từ từ đã nào, đã nói hết đâu, chỉ là giả vờ thôi...
- Cái gì???? Sao...
- 3 tháng thôi...
- Bốp hỏi Su là tại sao? hả? hả? Ý đồ jề? Khai mau.
- Uhm...Su sắp chết, 3 tháng nữa... Nó cố gắng nói bằng giọng thản nhiên nhất...
Thằng chó Bốp tự nhiên cười phá lên y như " địa chủ được mùa"
- Ha ha ha...
- Cười jề?
Bốp không trả lời mà hỏi lại nó:
- Ung thư hả?
- Uhm...
- Đùa...Bốp cấm Su đùa cái kiểu đấy nhá...Mà... Su có chảy máu cam đâu? Đừng tưởng lừa được thiên tài nhá...
- Ở Mỹ cũng xem phim Hàn Quốc à?
- Có chứ, con em họ suốt ngày bắt xem cùng...
- Nhưng Bốp này...Nó nói nhỏ...
- Jề?
- Su không đùa đâu...
Bốp quay phắt sang nhìn thẳng vào mắt nó, như để tìm xem có ánh lên chút nào là không thành thật không, nhưng vì rõ ràng là nó nói thật, nên Bốp không thể tìm thấy một tí nào gọi là giả dối trong mắt nó cả nên mặt không còn có vẻ đùa cợt nữa.
- Vậy tại sao...
- Su muốn Chung và Phan Anh quên Su đi, không muốn hai người ấy phải đau khổ vì Su nữa...
-..........
- Vậy Bốp có giúp Su không?
-..........
- Thôi vậy...
- Bốp đồng ý...
- Uh...Cảm ơn.
Nó biết Bốp sẽ đồng ý. Bốp chưa bao giờ từ chối nó điều gì cả...
- Mai Bốp qua đưa Su đi học...
- Uhm...Ah này, Su muốn Bốp hứa...
-....
- Đừng nói cho ai biết...và...
- Nói nốt đi. Bốp cố giữ nhưng rõ ràng là giọng đang lạc đi.
- Đừng yêu Su...
- Xời...Báu lắm ấy
- Vậy thì tốt...Vậy ta yêu nhau đi...

--------------------------
--------------------------
Su ah! Su độc ác lắm biết không...sao cứ làm cho Bốp phải đau lòng vậy? Sao Bốp không thể nào ngăn mình chạy đến bên Su, không thể ngăn mắt mình dõi theo Su, dõi theo những nơi Su đi qua...Su ah! Bốp phải làm sao đây?...
--------------------------
Bước ra khỏi cổng, nó thấy 3 người đang đứng chờ nó ( khỏi cần nói cũng biết ai rồi). Nó nhanh chóng leo lên xe Bốp không do dự. Quay qua Chung và Phan Anh:
- 2 người đi trước nhá, Thu muốn đi với Bốp...Bốp à, đi thôi.
Nó quay mặt đi luôn, để lại Chung và Phan Anh nhìn nhau lắc đầu khó hiểu.
Từ hôm ấy, nó tránh mặt Chung và Phan Anh. Trên lớp, ngoài giờ học ra, nó dính luôn lấy Hiền, còn đâu thì toàn đi với Bốp, " người iêu" nó...
--------------------------
Sao thế nhỉ? Dạo này cô ấy hình như đang tránh mặt tôi, lại còn suốt ngày đi với anh Linh nữa...Cô ấy ngồi ngay bàn trên mà chẳng thèm quay xuống nhìn tôi lấy một lần, mà hình như còn tránh cả Chung nữa thì phải, hic không biết là có làm gì để cô ấy giận không nữa...
--------------------------
Lạ quá, suốt ngày đi với anh Bốp, làm lâu lâu tôi chẳng có dịp nói chuyện với cô ấy nữa, cả việc chở cô ấy đến lớp giờ cũng là của Bốp...Tôi có làm gì sai không nhỉ? Ôi sao mà đau đầu thế không biết...
--------------------------
-Thu ah, tụi này có chuyện muốn nói.
Chung và Phan Anh có vẻ không thể tiếp tục chịu đựng được sự " bánh bơ" của nó nữa nên quyết định hỏi cho ra nhẽ.
-......
- Sao phải tránh tụi này như tránh tà thế?
- Đâu có...
- Lại không nữa? Với lại suốt ngày đi với anh Linh là sao???? Phan Anh có vẻ bực.
-....
- Sao Thu không nói gì? Uh, suốt ngày thấy Thu đi với Bốp...cũng không cho tụi này đưa đi học nữa... Chung nói giọng buồn buồn.
- Có gì lạ đâu, thì Thu Bốp đang-yêu-nhau...Nó nói rành rọt từng chữ.
- Cái gì???? Cả hai thằng hét ầm lên làm mọi người nhìn chằm chằm về phía 3 đứa nó.
-Thu nói dối...
- Không, Thu không nói dối...mà tại sao Thu phải nói dối...
- Việc Chung và Phan Anh theo đuổi Thu làm Thu mệt mỏi đến thế sao?
- Ơ, không phải vậy...Thu...yêu..Bốp mà...
Đúng lúc đó Bốp đến đón nó. Thấy nó đang " kẹt" giữa 2 anh chàng kia liền " ra tay cứu giúp"
- Su, mình về thôi, chiều còn đi chơi nữa
- Thôi Thu đi nha. Nó chỉ chờ có thế rồi tót lên xe Bốp luôn...nó chỉ còn kịp nghe Chung nói câu cuối cùng trước khi quay lưng đi thẳng
- Thu ác lắm....
"Uh, Thu ác...Thu biết...Phan Anh ah...Chung ah...THu không làm khác được..Thu xin lỗi..."
-------------------------
Cô ấy nói ra một cách thản nhiên, nhưng từng câu, từng chữ như những nhát dao đâm vào trái tim tôi, tôi biết cả tôi và Phan Anh đều cảm thấy đau đớn...Trái tim có những lĩ lẽ riêng...Cuối cùng thì người được chọn không phải là ai trong 2 đứa tôi...Tôi còn biết làm gì ngoài việc chúc cô ấy hạnh phúc bên Bốp? Cô ấy đã chịu đựng đau khổ đủ rồi...Hừ...Dù sao anh Bốp cũng tốt...
-------------------------
Cô ấy và Bốp? Không thể nào...Làm sao lại thế được...Nhưng cô ấy đã nói cô ấy yêu Bốp mà...không lẽ cô ấy nói dối...mọi việc như rối tung lên...Nhưng mà sao dạo này cô ấy xanh xao quá...
-------------------------
Đã hơn một tháng trôi qua, bệnh của nó dạo này có chuyển biến xấu, nó hay đau bụng, tức ngực, chóng mặt hơn. Thỉnh thoảng nó lại bắt gặp mẹ nó khóc, rồi thấy nó lại nhanh chóng lau nước mắt, không muốn nó nhìn thấy...Những lúc như thế nó đều an ủi mẹ nó rằng nó vẫn đang sống sờ sờ đấy thôi...trong khi người đáng lẽ cần an ủi là nó mới phải...
-------------------------
- Con chào u.
- Bốp hả? Để u gọi nó.
- Con xuống rồi đây. Con ra ngoài với Bốp một lát nhé.
- Uhm, 2 đứa ra ngoài hít thở cho thoải mái.
- Con chào mẹ
- Con lại chào u.
- Cái thằng này...
Nó với Bốp cứ sóng đôi như thế không nói với nhau câu nào. Nó chẳng biết nói gì cả. Bốp thì có vẻ hơi khó chịu nên lên tiếng.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
my love story mot cau chuyen buon, nhung hay(7)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
THPT Lê Hồng Phong-Hưng Nguyên- Nghệ An :: Giai tri :: Truyen :: Truyen ngan-
Chuyển đến